Back

0 Cô Bé Bán Diêm (The Little Match Girl) - Hans Christian Anderson

  • by Administrator
  • 17-01-2018

Cô Bé Bán Diêm (The Little Match Girl) - Hans Christian Anderson

Lạnh chưa từng thấy. Tuyết lại rơi, bầu trời u ám, và màn chiều đã buông xuống, buổi chiều cuối cùng của năm. Trong bóng tối và gió lạnh tê tái, cô bé nghèo nàn thất thểu đi dọc theo ven đường, đầu để trần, chân đi đất. Lúc em rời nhà sáng nay, em cũng có đôi guốc đấy chứ. Thật thế, nhưng đôi guốc thì có giúp ích gì đâu! Đôi guốc rộng quá khổ, mẹ em vẫn còn đi, rộng đến nỗi, cô bé khốn khổ đánh rớt mất khi cô phải nhảy sang lề đường để tránh hai chiếc xe ngựa lộng lẫy đang phóng như bay trên đường phố.

Một chiếc guốc mất tõng đâu rồi, còn chiếc kia thì một tên ranh con nhặt lấy, rồi chạy biến mất. Thằng ranh ấy có lẽ nghĩ rằng chiếc guốc to đủ để dùng làm nôi cho con của nó sau này. Thế là cô bé phải lết đi với đôi chân trần nhỏ bé, đôi chân đỏ lên và tím bầm vì lạnh. Cô bé mang theo một lô diêm quẹt, một số để ở trong túi yếm, một số cầm trên tay. Không ai mua diêm cuả cô cả, cả một ngày dài; Và cũng chẳng có ai cho cô một đồng xu.

Cô gái đi rón rén, run rẩy vì lạnh và đói - một hình ảnh đau lòng, cô bé thật đáng thương!

Nhiều cụm tuyết bám vào mái tóc dài của cô, những lọn tóc quăn và đẹp lượn quanh cổ nhỏ bé. Nhưng ngay cả hình ảnh của làn tóc, cô bé cũng chưa bao giờ được biết tới. Lúc ấy, bên trong các cửa sổ đã thắp nến lên, lấp lánh, và mùi vị ngỗng rô-ti bay ra thơm phức. Bạn phải biết rằng đây là đêm giao thừa và sắp bước qua năm mới. Đúng vậy, cô gái cũng nghĩ thế!

Tới một cái góc do hai căn nhà tạo ra, vì căn nhà xây lấn ra đường nhiều hơn căn nhà nọ, cô bé ngồi xuống và co rúm người. Đôi chân gầy guộc của cô áp thật chặt vào người, nhưng cô vẫn thấy lạnh, càng lúc càng lạnh thêm, mà cô lại không dám trở về nhà, vì cô chưa bán được một cái que diêm nào, và một xu ăn xin cô cũng chẳng có: Cha cô chắc chắn sẽ cho cô một trận đòn, mà ở nhà thì cũng lạnh, nhà chỉ có cái mái che, gió rít từng hồi, dù cho các khe hở lớn đã có rơm và giẻ rách chẹn vào.

Hai bàn tay nhỏ bé của cô bé gần như tê cóng lại. Ô! một cái diêm cháy có thể sẽ mang đến một chút ấm áp, nếu cô dám lấy một que diêm ra, trong cả một bó diêm, thì cô sẽ quẹt vào tường, và sưởi ấm những ngón tay.

Thế rồi cô bé lấy một que diêm ra. “Xoạt!” que diêm sáng rực, cháy bùng! Một ngọn lửa sáng lên, ấm áp, giống như một ngọn nến, cô hơ tay lên trên: thật là một ánh sáng tuyệt vời. Giống như cô đang được ngồi trước một lò sưởi lớn, một cái lò có chân bằng đồng thau sáng chói và nắp củng bằng đồng thau trạm trổ. Ngọn lửa cháy mang lại một nguồn hạnh phúc lớn lao, mang lại một hơi ấm diệu kỳ. Cô bé duỗi chân ra để sưởi, nhưng ngọn lửa tắt phụt, lò sưởi biến mất: chỉ còn lại một chút than tàn lụi dần trong tay.

Cô quẹt một que diêm khác vào tường: que diêm cháy sáng rạng rỡi, và nơi mà ánh sáng chiếu lên tường, nơi đó của bức tường trở nên trong suốt như thể người ta nhìn qua một tấm màn che, và cô có thể nhìn vào căn phòng. Đã có một cái bàn trải khăn trắng như tuyết, trên bàn chén bát lộng lẫy bằng sứ đã dọn sẵn, và một món ngỗng rô-ti có nhồi táo và mận khô hấp dẫn đang bốc khói. Nhưng điều bất ngờ xảy đến là, con ngỗng đã nhảy xuống bàn, lăn trên sàn sàn nhà với cả con dao và cái nĩa cắm sẵn trên ngực, lăn cho đến khi tới gần cô bé nghèo thì que diêm lại tắt và chẳng còn thấy gì nữa ngoài tường dày, lạnh lẽo, ẩm ướt.

Cô bé quẹt một que diêm khác. Bây giờ, cô ngồi ngay dưới một cây giáng sinh lộng lẫy, một cây giáng sinh còn lớn hơn, và được trang hoàng nhiều hơn là cây giáng sinh mà cô nhìn thấy qua cửa kính của một nhà thương gia giàu có.

Có hàng ngàn ngọn đèn sáng rực trên cành cây xanh, và có nhiều bức hình màu sắc, giống như là cô đã thấy trên cửa sổ của các gian hàng. Cô bé giơ tay với lên cây giáng sinh thì que diêm lại tắt. Ánh sáng cây giáng sinh bay bổng lên cao và cao hơn, cho đến khi trông giống như những vì sao trên trời; một vì sao rớt xuống và xẹt đi thành một vệt sáng dài.

“Một người nào đó vừa mới qua đời!” Cô bé nói một mình. Đấy là điều mà bà ngoại già nua của cô, người duy nhất yêu thương cô, nhưng nay thì không còn nữa, bà đã nói với cháu gái rằng khi có một ngôi sao rơi, đấy là có một linh hồn bay lên với Chúa.

Cô quẹt thêm một que diêm nữa: Lại một lần nữa có ánh sáng, và trong vầng hào quang hiện ra bà ngoại tươi sáng và rạng rỡ, rất dịu dàng, đầy vẻ thương yêu.

“Bà ơi!” Cô bé kêu lên. “Ô, dẫn con đến với bà đi! Đừng đi mất khi que diêm tắt; bà đừng đi giống như cái lò sưởi, như con ngỗng thơm ngon, như cây Giáng sinh tuyệt vời!” Và cô vội quẹt hết bó diêm vào tường, cô muốn chắc chắn rằng bà ngoại ở lại với nó. Và bó diêm đã lòe lên một ánh sáng thật rực rỡ, sáng hơn cả buổi trưa ban ngày: bà của cô bé cũng trở nên tươi đẹp và cao lớn hơn bao giờ hết. Bà bế cô bé lên tay bà, và cả hai cùng bay bổng trong ánh sáng và niềm vui, lên cao, lên thật là cao, và rồi thì không còn lạnh nữa, cũng không còn đói nữa, cũng không còn lo lắng nữa - vì họ đi lên nhà của Chúa.

Vào buổi sáng bình minh lạnh giá ngày hôm sau, tại cái góc nhà, cô bé vẫn ngồi bất động nơi đấy, với một đôi má hồng và một nụ cười tươi, thân mình vẫn còn dựa vào tường. Cô bé chết vì lạnh trong đêm cuối cùng của năm. Cái xác đông cứng còn ngồi bên cạnh một lô diêm, một bó đã cháy hết. “Nó cố sưởi ấm,” người qua đường thờ ơ nói. Nhưng lại không có ai nghĩ ra về những điều đẹp đẽ mà cô bé đã nhìn thấy. Không có ai đã dám mơ ước đến sự lộng lẫy huy hoàng, mà cô bé cùng bà đã đón mừng một Năm Mới.

0 Comments

  • There is no comment found.